Lịch sử boxing

Boxing – môn võ với những màn đấm đá máu lửa trên võ đài. Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng đây là một môn võ hiện đại mà không nghĩ rằng thực tế đây là môn võ cổ truyền đã ra đời từ rất lâu.

Boxing còn được gọi là quyền Anh theo cách gọi của người phương Đông. Theo một số tài liệu đã chỉ ra rằng boxing có từ thời cổ đại, ở bắc châu Phi từ khoảng 4000 năm trước công nguyên và vùng Địa Trung Hải khoảng 1500 năm trước công nguyên, tại Hy Lạp khoảng 900 năm trước công nguyên và ở La Mã cổ đại 500 năm của Công Nguyên. Còn ở xứ Mésopotamie, tức cổ Hy Lạp từ 3700 năm trước công nguyên thì đã có môn đấu quyền – được xem là thuỷ tổ của môn quyền Anh.

Môn đấu quyền từng có thời gian bị suy tàn, không phát triển và bắt đầu thịnh hành lại từ năm 1750 trước công nguyên. Vào thời này, môn đấu quyền thường được tổ chức với sự tham dự đông đảo của mọi người, đủ mọi tầng lớp. Tại Hy Lạp thời bấy giờ, đấu quyền là môn võ vô cùng được yêu thích bởi sự hấp dẫn của nó. Thậm chí các võ sĩ còn được mang thêm các dụng cụ như dây da hoặc dây sắt để hạ gục đối thủ một cách nhanh hơn và tăng thêm sức hấp dẫn cho trận đấu. Luật thi đấu của bộ môn này khá khốc liệt, trận đấu chỉ kết thúc khi mà có một người không thể tiếp tục thi đấu nữa. Bộ môn có xu hướng ngày càng tàn nhẫn, ghê rợn nên vào năm 404 trước Công nguyên, hoàng đế La Mã Theodosius đệ Nhất đã ban hành lệnh cấm  bộ môn này.

Tới thế kỷ XVI, tại nước Anh, bộ môn đấu quyền lại trở thành một bộ môn được ưa chuộng của giới trung lưu và thượng lưu trong phong trào phục hưng. Bộ môn đấu quyền được khôi phục lại với những luật lệ thi đấu rõ ràng và được gọi là boxing hay Quyền Anh nghĩa là quyền thuật của người Anh.

Đến năm 1904, boxing trở thành bộ môn được đem vào thi tại thế vận hội Olympic. Năm 1920, Liên đoàn Quyền Anh ra đời và đưa bộ môn này trở nên chuyên nghiệp hơn.